Bà già cúng đèn

Một thời Ðức Phật ở nước La Duyệt Kỳ tại núi Kỳ Ðà Quật, lúc bấy giờ vua A Xà Thế thỉnh Ðúc Phật dự lễ trai tăng trong hoàng cung. Sau khi thọ trai, Ðức Phật trở về tịnh xá Kỳ Hoàn. Vua bèn hỏi Kỳ Bà rằng: ta thỉnh Phật thọ trai xong, nay không biết nên làm gì?

Kỳ Bà nói: Ngài nên đem rất nhiều đèn để cúng dường Phật.

Vua liền sai chở một trăm thùng dầu về tịnh xá Kỳ Hoàn.

Có một bà già rất nghèo, có tâm chí thành muốn cúng dường Ðức Phật mà không có tiền. Bà già thấy vua A Xà Thế làm công đức như vậy, rất lấy làm cảm kích. Bà đi xin được hai tiền, liền đến nhà hàng mua dầu. Chủ hàng hỏi: Bà rất nghèo túng, xin được hai tiền, sao không mua đồ ăn mà lại mua dầu? Bà già đáp rằng: Tôi nghe ở đời gặp Ðức Phật rất khó, vạn kiếp mới được một lần. Tôi nay may mắn được sinh vào đời Phật mà chưa có dịp cúng đường. Ngày nay tôi thấy vua làm việc đại công đức, tôi tuy cùng khổ, cũng muốn cúng dường ngọn đèn để làm căn bản cho đời sau.

Lúc bấy giờ người chủ quán cả phục chí nguyện của bà, liền đong cho  thêm ba tiền thành được năm tiền dầu. Bà đến trước Ðức Phật thắp đèn lên, tự nghĩ dầu thắp không được tới quá nửa đêm, bà phát nguyện rằng :”Nếu sau này tôi được chứng đạo Vô Thượng như Ðức Phật thời ngọn đèn này sẽ  đỏ suốt đêm và sáng tỏ khác thường”.

Phát nguyện xong bà lể Phật rồi ra về.

Các ngọn đèn của Vua cúng dường có ngọn tắt, có ngọn đỏ, tuy có người săn sóc nhưng không được chu toàn. Riêng ngọn đèn của bà lão thì chiếu sáng hơn các ngọn đèn khác, suốt đêm không tắt,dầu lại không hao.

Trời sáng, Ðức Phật bảo ngài Mục Kiền Liên rằng: “ Trời đã sáng, hãy vào tắt các ngọn đèn”. Ngài Mục Kiền Liên vâng lời tắt các ngọn đèn, nhưng riêng có ngọn đèn của bà lão thổi tắt ba lần cũng không được, sau lấy áo cà sa mà quạt, ngọn đèn lại đỏ rưc rỡ hơn. Ðức Phật bèn bảo rằng:” Hãy dừng lại, ngọn đèn ấy là hào quang công đức của một vị Phật tương lai, không thể lấy thần thông của người mà trừ diệt được”.

Vua A Xà Thế nghe nói, liền hỏi Kỳ Bà rằng:” Ta làm công đức rộng lớn như vậy mà Ðức Phật không thọ ký cho ta thành Phật, còn bà lão kia chỉ thắp một ngọn đèn mà được thọ ký là cớ làm sao?”.

Kỳ Bà đáp rằng: ngài cúng đèn tuy nhiều mà tâm không chuyên nhất, không bằng được tâm thuần thành của bà kia đối với Ðức Phật.                                                                                                                                     

                                                                                            ( Trích tạp chí Viên Giác số 131)

 

 


trở về trang chính